 |
Nhật ký của wil |
 |
Author
|
Topic: Nhật ký của wil (Read 4105 times)
|
|
admin
|
Có một ai đó đang đọc nhật ký của mình! Hix. Chúc bạn mọi điều tốt đẹp!
Dạo này thấy sến thế?
|
|
|
|
|
Logged
|
Mệt rồi, ứ làm gì nữa!
|
|
|
|
quantumphyser
|
Mai em đi tập trung, ngày kia bắt đầu thi rồi. Em định gọi điện cho thầy 1 lúc, nhưg mà cứ nhớ những cuộc đt nhạt nhẽo, nản luôn! Em mong thầy khỏe và bơn bớt ba chuyện tâm sự đi  chán lắm. Dạo này em ngồi nhiều, hay đọc sgk vật lý, hay yếu, tiếc sức khỏe, hay nhớ đến thầy nghĩ bảo ông này cũng yếu  ) thầy giữ gìn sức khỏe, mùa hè này chắc nóng cứ phải gọi là xác định 
|
|
|
|
|
Logged
|
quick quick quantum
|
|
|
|
knightus
|
Thầy đi Hải Phòng có bị hành không? Em lo mỗi môn Văn là học chỗ nào, không vào chỗ đó. Lâu chưa gặp Quần túm 
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
hehe
Jr. Member

Karma: 0
Offline
Posts: 118
|
Lâu rồi không thấy thầy viết gì?
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
wil
Administrator
Hero Member
   
Karma: 0
Offline
Posts: 433
cháu ngoan bác hồ
|
Mấy lần ôm cổ Dũng, Dũng kêu em đau cổ vì có 3 cái hạch. Cả thầy và Dũng đều cho đó là chuyên bình thường. Một trong 3 cái hạch đó đã xuất hiện từ một năm trước.
Thầy chỉ thấy đôi mắt Dũng hoặc là hơi buồn, hoặc là ánh lên sự quan tâm tới người khác. Hôm phỏng vấn vào lớp, Dũng gần như là người cuối cùng, thầy biết mình sẽ nhận Dũng vào lớp vì ánh mắt ấy. Lúc đó thầy hơi lo lắng về chuyện học tập của Dũng, sau này cũng vậy khi thỉnh thoảng Dũng nghỉ học. Buổi tối hôm đó Dũng gọi điện nói qua nhà thầy học, lúc ấy tròng lòng thầy vui lắm. Từ hôm Dũng không đến học vì bị nôn nhiều, thầy vẫn để cái bàn Dũng ngồi ở chỗ cũ.
Thầy vẫn biết trong sâu thẳm của lòng mình, Dũng cần điều gì để có thể sòng phẳng với quá khứ, mà thanh thản cho hiện tại. Đây là điều thầy thấy day dứt và đau xót nhất.
Hôm thầy bị ngộ độc, nếu không phải là Dũng động viên thầy uống nước gừng thì thầy đã không uống. Lúc ấy thầy thấy lòng mình ấm áp và tràn đầy tình thương giữa con người với con người. Thầy yêu Dũng như cha yêu con của mình vậy.
Dũng yêu quý, con nhất định không chuyển chỗ nằm vì một bệnh nhân khác, muốn góp chung tiền để chăm sóc việc học hành cho một người không ruột thịt. Tấm lòng nhân hậu của con mang đến nhiều niềm vui và sự tin yêu vào cuộc sống. Sẽ có nhiều người yêu con và quan tâm tới con như con đã làm thế. Lòng tốt lan tỏa từ con và chảy mãi. Con không phải là một "Chú bé nhút nhát" mà là một "Chàng trai đích thực". Các anh chị rất yêu quý và lo lắng cho con. Anh Dương nói hai đêm rồi khó ngủ, chị Hà nghĩ cách ghi thiếp để con đọc thấy thật vui và muốn con đọc các cuốn truyện chị mang vào. Chị Trâm nhắc lại với thầy câu con ghi trong lí lịch những hôm đầu vào lớp T. Anh Hoàng rất vui vì con nhắn tin bảo anh "Hoàng xinh gái" đấy à. Chiều nay Đức và Trung Anh vào thăm con, con vui hơn nhé!
|
|
|
|
« Last Edit: June 07, 2009, 04:40:06 pm by wil »
|
Logged
|
THỨC DẬY KHỦNG LONG THẤY MÌNH VẪN ĐANG Ở ĐÓ
|
|
|
wil
Administrator
Hero Member
   
Karma: 0
Offline
Posts: 433
cháu ngoan bác hồ
|
Tin nhắn
Thứ 2, 1-6
VD: Quả thật em không ngờ bệnh viện lúc nào bác sỹ cũng vòi tiền
Thứ 3, 2-6
Wil: Cho thầy biết tình hình của Dũng. Ở Hải phòng chán kinh.
VD: Em chiều đi lấy hóa chất, không biết có truyền ngay không. Hơn một tuần mà chả được xạ với truyền.
Wil: Dũng nói bố gặp thầy nhé. Trong giờ học sinh thi thầy không được dùng điện thoại.
VD: Thầy gặp bố em à
Wil: Thầy muốn nói chuyện với bố Dũng một chút. Nếu gọi không nghe máy tức là thầy không dược dùng tel.
Wil: Thầy muốn về Hà nội, ở Hải phòng chán lắm cu à.
VD: ha ha, chán thêm hai ngày nữa thôi mà.
Wil: gv Hải phòng nói tài niệu thay vì tài liệu. eem kia mở điêện thoại nà sai nuật!
VD: Thôi thầy kiếm sách mà đọc, đọc Thần mộ ấy. Chứ em ở đây chỉ nhắn tin được cho thầy chứ cũng bó tay.
Wil: Thầy đọc hết rồi. Tưởng tượng hôn trôm ai đó cũng hay hê hê.
VD: Thế bó tay rồi, họ nói vậy mình ừ cho qua thôi, dù sao thầy cũng có thấy khoái gì đâu. Đôi khi kiếm cái tự sướng cũng vui đấy. Con thấy lấy vợ tha hồ hôn cả ngày.
[Một vài đoạn khá riêng tư]
Wil: Mặc kệ chứ, Dũng thấy thầy muốn cái gì cũng phải làm bằng được. Hai hôm nữa thôi. haha
VD: Con sleep đây, cả trưa ở bệnh viện rồi. Thầy đi ăn cái gì đấy là thấy funny ngay.
Wil: K ăn, H thôi.
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
wil
Administrator
Hero Member
   
Karma: 0
Offline
Posts: 433
cháu ngoan bác hồ
|
Thú tư, ngày 3-6
VD: Họ sắp truyền em phải cạo đầu rồi.
Wil: Thấy Dũng thầy phải nói "mô phật!" hê hê.
VD: Haha
VD: Khi nào thầy về hà nội cho em trắc nghiệm lý, ngồi truyền mười mấy tiếng chán lắm.
Wil: Come on! thầy phải tắt tel đây.
VD: truyền hóa chất giờ em mệt không chịu nổi.
Wil: Cố lên, sẽ dần dần hết mệt. Thầy về sẽ tới thăm sư cụ nhé.
VD: Dạ
Thứ Sáu, ngày 5-6
VD: Kinh vật, truyền hóa chất 2 ngày em vẫn đau bụng buồn nôn mài hôm nay mới ăn được tẹo. 2 hôm qua nôn hết, đang truyền giải độc.
Wil: thầy về đêm qua, thầy mệt ngủ cả ngày. Thế truyền giải độc xong chưa?
VD: Còn ngày mai, mấy hôm nay độc nôn, không ăn cũng nôn, ghê quá.
Wil: Cố gắng lên nhé, mai thầy qua thăm con. Cần mang gì nhắn tin cho thầy.
VD: không, con mệt quá.
Wil: Có nhiều em bé cũng bị bệnh. Con cố lên, thầy yêu con.
Thứ bảy, ngày 6-6
Wil: Sáng nay thầy và anh Hoàng T2 cùng vào.
Wil: có thể ăn được gì thầy mua vào?
VD: Em chịu.
Wil: vào thầy hun cái!
VD: Oe
Wil: Con đỡ mệt chưa?
[Không có trả lời]
--------
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
wil
Administrator
Hero Member
   
Karma: 0
Offline
Posts: 433
cháu ngoan bác hồ
|
Sáng thứ Bảy, 6-6: Thầy và Hoàng hâm vào thăm Dũng. Dũng rất mỏi mệt và nôn rất nhiều. Anh Hoàng với Dũng ba hoa về chuyện "sắc hiệp".
Chiều thứ Bảy, 6-6: Chị Trâm và anh Xuân Tú vào thăm.
Sáng Chủ nhật, 7-6: Chị Hà và anh Dương vào thăm, tặng em Dũng một lọ hoa rất đẹp, thầy huyên thuyên về chuyện thanh tra ở Hải phòng. Dũng góp chuyện nhiều hơn và đỡ nôn hơn hôm qua. Thầy muốn Dũng tới Trung quốc chữa bệnh. Nếu Dũng sang bên đó thì thày cũng đi cùng. Dũng bảo thầy chỉ thích đi chơi thôi! Chị Hà và anh Dương viết thiệp cho Dũng đọc. Thầy viết "hay nhất" đúng không.
Chiều Chủ nhật, 7-6: Đức và Trung Anh vào thăm. "Chiều nay bạn ấy tốt hơn nhiều rồi. Bạn ấy đau bụng do không ăn được. Tinh thần cũng thoải mái. Mấy hôm nữa em và Trung Anh lại vào thăm bạn ấy". "Hôm nào thầy dẫn hai đứa đi chơi rồi ngủ qua đêm chỗ Dũng nhé. Tối thầy sẽ vào thăm".
|
|
|
|
« Last Edit: June 07, 2009, 06:13:44 pm by wil »
|
Logged
|
|
|
|
|
knightus
|
Sáng Chủ nhật, 7.6.9: Thấy mấy cu T4 hay chơi bài Magic, mang tặng Dũng một cỗ bài, thấy cu cậu lúc nói chuyện cứ mân mê nó, không biết có thích thật không, nhưng chắc nếu có người mang thêm 1 cỗ bài vào chơi, chắc sẽ vui. Thật tiếc vì anh không có thời gian để chơi với cu, anh bảo Đức nhắn mấy đứa lớp cu thỉnh thoảng mang bài vào, cu khỏe thì chơi nhé.
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
|
knightus
|
Các em T4 chia nhau vào thăm nom ku Dũng, nhiều ku chưa sắp xếp được thời gian, hẹn ku Đức thời gian thăm ku Dũng, có mấy buổi, anh chị T3 đến chơi với Dũng (ku Dũng chuẩn bị 'phòng thủ' đi nhé, hôm trước có chị Hà nên anh tha cho):
Thứ 2: Sáng: Tuấn và Tuyên Chiều: Trang và Chi Thứ 3: Sáng: Tùng, Khánh; Chiều: Cương, Quốc Anh (mang Magic vào chơi với ku Dũng), Dương, Nguyên. Thứ 4: Sáng: Chiều: Thạch Thành, Nghĩa Tối: Anh Hoàng, a Vương Thắng, a Đình Thủy T2 Thứ 5: Sáng: Ngân, Ngọc Chiều: Thứ 6: Sáng: Minh, Quân, Tú Chiều: Oanh, Hường Thứ 7: Sáng: Hưng, Mai
|
|
|
|
« Last Edit: June 10, 2009, 05:37:04 pm by wil »
|
Logged
|
|
|
|
|
knightus
|
Em đã, bảo ku Đức nhắn Chi, Trang, Mai chiều nay vào, mang theo một cuốn sổ nhỏ (nhìn "hề hề" một tí), thỉnh thoảng ai đến viết vài dòng động viện ku Dũng nhé. Khi nào ku đi Trung Quốc điều trị, đọc được những dòng đó, chắc tinh thần cũng sẽ khá nhiều 
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
chubby
Jr. Member

Karma: 0
Offline
Gender: 
Posts: 30
|
Ku cậu truyền mấy chai nước hay hóa chất gì đó bị phù người. Nhìn 2 cái má em phính phính ra trông rất dễ thương và có vẻ đẹp trai hơn mới đểu chứ. Quá đểu! Nói chuyện mất dạy một tý là mắt lại tít lên. Hehe. Lâu lắm rồi chị mới thấy em cười tươi như thế. Cố gắng vượt qua mọi rào cản em nhé! Mấy hôm nữa chị sẽ sắp xếp thời gian vào chơi với em thêm. Sẽ có một số thứ "hay hay" dành cho em đấy, đợi nhé!
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
wil
Administrator
Hero Member
   
Karma: 0
Offline
Posts: 433
cháu ngoan bác hồ
|
Đây là thư em gửi em Dũng, khi nào thầy rảnh thầy in và gửi em ấy giúp em thầy nhé
Thanks
Em
Trang
[Chị Minh Trang học cùng lớp với anh Chung]
Hello em Dũng!
Chị tên là Trang, tối hôm trước chị đi cùng thầy Đạt vào chơi với em đấy. Mấy hôm nay Hà Nội nóng phát điên, đi ngoài đường mà chị cứ tưởng sắp biến thành heo quay đến nơi hic hic. Nghĩ em phải ở trong bệnh viện nóng hầm hập như vậy thì chắc là mệt lắm nhỉ. Em Dũng nhìn hiền lành đẹp trai quá, chả giống học trò của thầy Đạt tẹo nào cả, thầy bé tí, đen xì, xấu đau xấu đớn, đứng cạnh em thật chẳng khác gì thiên thần và ác quỉ cả, dĩ nhiên ác quỉ là thầy Đạt rồi, mà so sánh thầy Đạt với ác quỉ thì có sỉ nhục ác quỉ quá không nhỉ, đằng nào thì ác quỉ cũng có làm gì mình đâu. Thầy Đạt có hay kể với em là thầy rất đào hoa và có nhiều cô thích thầy không? Em đừng có tin nhé, nhìn mặt mà bắt hình dong, thấy bé bằng đúng cái móng tay út của chị em mình, nhưng cái mồm thầy mà ngoác ra thì nhét vừa cả cái bát oto đựng canh ấy chứ, bốc phét kinh khủng. Suốt ngày rủ rê học sinh làm trò bậy bạ thôi ha ha ha. May mà chị em mình hiền lành trong sáng nên mới có thể đứng vững được trước đám mực đen là thầy Đạt đấy nhỉ he he he. Vì thư này chị nhờ thầy Đạt gửi cho em nên chắc chắn là sẽ bị thầy đọc trộm, nên mình cứ ngồi “kể thật” về thầy cho đã đi. Không biết thầy có thay đổi nội dung gì trong thư này không, thể nào chị cũng phải lưu 1 bản gốc để sau này so sánh mới được ha ha ha. Chả biết thầy đã kể chuyện chị và 1 chị bạn của chị (cũng bị thầy Đạt dạy hồi lớp 10) lừa thầy vụ cá tháng tư chưa nhỉ, hay lắm nhé. Bọn chị còn viết cả truyện về vụ ấy nữa cơ, để chị trích lại cho em đọc nhé: Tác phẩm tặng quý thường dân Đạt. Em yêu thầy nhất quả đất Bài viết sau được sáng tác ở MinhTrang’s tư gia, Thuỳ Anh viết chính, Minh Trang chủ yếu. Trải qua bao giây phút lao động miệt mài, khổ sở và nhọc nhằn bên cái bánh gato hoa quả to vật vã, 50 cái nem chua Thanh Hoá, 4 lạng thịt bò khô, 3 lạng sườn nướng, 2 gánh gà nướng, 4 xiên thịt quảng Châu quay, tác phẩm sau đây đã được sinh ra trong niềm hoan hỉ tột độ và cực nhọc vô biên của hai tác gia vô cùng xuất sắc trong trào lưu văn học hiện thực phê phán cuối thế kỉ 20, đầu thế kỉ 21. Chúng tôi, với niềm nghi ngờ chân thành và vô cùng sâu sắc rằng nếu Nguyên Công Hoan, Vũ Trọng Phụng hay thậm chí là Nam Cao có đội mồ sống dậy mà vô tình đọc được truyện ‘’ Cá Đạt’’ chắc cũng lăn quay ra sùi bọt mép mà thăng thiên tập hai vì ghen tị. Và rất có thể, một ngày nào đó trong tương lai, các bạn sẽ phải học ‘’ Cá Đạt’’ - một tác phẩm giàu tính đấu tranh giai cấp, thể hiện khát vọng sống của những người dân cần lao chống lại sự áp bức bóc lột bất công của giai cấp trị vì đồi bại và khốn nạn – thay cho những ‘’ Chí Phèo’’, ‘’ Lão hạc’’.. Sau này, khi đi thi, các bạn sẽ không phải căng mắt ra mà phân tích hình ảnh con chó Vàng vớ vẩn điên rồ nào đó đang phê thuốc: mõm há hốc, răng nhăn trắng ởn, nước dãi chảy đầm đìa, mắt trợn tròn, bốn vó chổng lên trời giãy giãy đạp đạp tung toé. Mà thay vào đó là một bộ xương tong teo, lẻo khoẻ, mình mặc áo ba lỗ cháo lòng, quần đùi ngả mùi ô uế.. Vâng… chính anh ngày xưa còn ai nữa. Cá Đạt yêu quý của Chk8a, Bách Khoa, Chu Văn An và vô số những ngôi trường tội nghiệp khác. Chúng tôi, những con người can đảm ( và vô cùng xinh đẹp, quyến rũ, đảm đang, nết na, đoan trang, diễm lệ, nhân đạo, vô tư, bác ái, thông minh, điềm đạm, chín chắn, mau mắn, dễ thương...), những công dân chân chính của nước VNXHCN đã dám lên tiếng thẳn thắn vạch trần bộ mặt xấu xa của một kẻ đã đày đoạ, giày vò những học sinh yếu đuối, ngây thơ vô tội trong suốt những năm qua.... Sơ lược về nhân vật chính
Họ và tên: XX XX Đạt • Sinh ngày xx tháng xx năm 1971 • Quê quán: Hưng Yên • Sở thích: yêu màu tím, thích thuỷ chung, hay hái hoa, búng chim, bắt bướm, thổi kèn và bắn súng. • Nguyện vọng: được kết bạn xa gần, tiền bạc/tuổi tác đều không thành vấn đề, nhưng ưu tiên nhà mặt phố, bố bụng bia, hộ khẩu phố cổ Hà Nội Quá trình đào tạo • 1993 – tốt nghiệp Khoa Vật lý Đại học Sư phạm Hà nội • 1996 – tốt nghiệp Cao học tại Viện Vật lý – Trung tâm Khoa học tự nhiên và Công nghệ quốc gia Ngày về công tác tại Trường Đại học Bách khoa Hà nội: 9 – 1999 Ngày về công tác tại Bộ môn Vật lý (nay là Viện VLKT): 9 – 1999 *** Thương thay một kiếp đàn ông Sinh ra đã có lắm lông làm gì Cá Đạt đang tuổi xuân thì Sau đây câu chuyên lâm li bắt đầu :
Cá Đạt Tác giả: Minh Trang + Thuỳ Anh
Một ngày đẹp trời không trăng không sao, chúng tôi thấy lòng thanh cao nên rủ nhau đi câu cá. Ai ngờ ở hiền quả gặp lành,chúng tôi đã câu được một con cá tuy nhỏ nhưng phải nói là có chiều dài kỷ lục 1m59 (nhìn ước lượng hơi bị xông xênh đấy nhé). Con cá này phải nói là đặc biệt có một không hai, đến lúc bị cắn câu rồi vẫn nhăn nhở hàm răng màu nâu ngà ngà tàn thuốc lá ra chẹp ba phát, nước dãi + bọt mép sủi ra đầm đìa “Trang ơi, ta đến rồi”, “Trang ơi, em ở đâu (mà để ta đợi chờ mong ngóng thế này)” và “Trang! Em lừa ta (để ta ra nông nỗi này)”
Khổ lắm cơ các bạn ạ, đầu đuôi câu chuyện là như thế này. Tâm hồn của chúng tôi thật ra rất đỗi trong trắng, ngây thơ, thánh thiện, và … yêu súc vật. Nhưng ở nơi phương xa tôi đã nghe tai tiếng, à quên, danh tiếng của cá DAT mà chưa có cơ hộ gặp. Con cá này hay lắm, nghe nói có họ hàng xa với rùa hồ Gươm, do cả hai đều đã cao tuổi, da nổi nổi đồi mồi rồi mà hình như vẫn “đơn lẻ nên không sinh đẻ”. Cả hồ Gươm có mỗi một con rùa nghìn năm cũng như cả Việt Nam có mỗi anh Đạt. Vả lại, rùa vài năm nổi một lần, mỗi lần nổi một phát rồi quay ngoắt cong đít lặn mất. Còn anh Đạt thì rủ đi uống nước vài chục lần mà ậm ừ mãi vẫn thấy ngoáy mông bên phải, lắc mông bên trái từ chối. Hôm thì anh bận đi câu ghẹ*(ghẹ ở cinema), hôm thì rối loạn tiêu hóa, ỉa chảy tắc cả cống, hôm lại bận xin tư vấn rối loạn tâm sinh lý tại “cửa sổ tình yêu, nghe điêu vãi lúa”, hôm lại bận đi massage đèn mờ sờ chân sờ tay sờ ấy ở những cơ sở vừa được bộ Y Tế cấp chứng chỉ HIV. Ấy nên mình, với ý chí bừng bừng, lòng quyết tâm phừng phừng, luôn mong muốn được một lần gặp gỡ anh Đạt.
Hôm ấy là ngày Apr 1st, bọn mình đang ngây ngất trong tiếng hát rên rỉ đau đớn của anh Ương Hoàng Fuk, bài hát có nhan đề “vì một người ra đi, tôi đi tìm tôi” thì bỗng nhiên nhớ cá Đạt như kẻ táo bón lâu ngày thèm đi ấy. Nhớ đến nỗi phải vùng dậy, lục trong góc bàn có tờ giấy nhàu nát ghi chữ Đạt + his telephone number. Tờ giấy này tuy đã bị thủng toe toét vì bị treo lên làm target phi lao, nhưng sau một hồi bóp mồm bóp miệng, suy tư hơn cả ông sư, chúng tôi đã giải mã ra được 10 con số kí hiệu số điện thoại của thầy. Nghe nói cách đây không lâu, trong lúc thích say xỉn lại thiếu mồi, anh Đạt đã lôi điện thoại ra ném 1 phát vào ngay giữa thái dương con Lulu nhà hàng xóm khiến con chó này lăn đùng ra ngắc ngoải, chỉ kịp kêu lên 1 tiếng thất thanh “ Oẳng mẹ cái cục gạch nào to thía.” Sau đó câu chuyện thế nào thì tớ chẳng biết, chỉ biết từ ngày ấy anh nâng niu cục gạch hơn cả Thị Nở yêu Chí Phèo. Cũng chẳng biết anh có đem ra để liên lạc không hay để đầu giường phòng thân. Úm ba la xì bùa, yamaha toyota rằng anh vẫn còn sử dụng điện thoại để chúng mình có thể cất giọng nói ngọt nhạt xin hẹn gặp anh tí chút. Một năm có mỗi một ngày có ý nghĩa, không gặp anh là mình tự đập đầu vào gối, gieo mình xuống chăn, cắn răng vào bánh gato, đau đớn vật vã trong suốt 364 ngày còn lại.
*: Cá Đạt có một sở thích vô cùng tao nhã và rẻ tiền, đó là khoe mình có rất nhiều em theo, mà lần nào đòi giới thiệu, gặp mặt thì cá đểu ngức ngoắc mõm mà ứ ừ từ chối. Thành ra đến lúc này có phải anh có ghẹ thật hay bịa, chúng tôi cũng chịu, hoặc giả đám ghẹ ấy lại giống như chúng tôi thì …. Cá Đạt Phần 2 Minh Trang + Thuỳ Anh. Biết rằng anh Đạt kiêu lắm nên không thể dùng chiêu bình thường được. Phải đánh vào đòn tâm lý dùng chiêu “miễn phí” ra dụ mới hy vọng anh lọt vào lưới. Nhưng mà nhớ Hiệp Biu hay chửi mình (Thùy Anh) là trâu đi tìm cọc chứ ai để cọc đi tìm trâu, nên bọn mình không thể sồn sồn lên mời gọi anh Đạt được. Thế nên chỉ dám e lệ nhắn tin cho anh “Thầy Đạt ơi, tối nay 8h hẹn ở Ciao nhé, Thùy Anh mời.” Ngồi nén thở trong hồi hộp, đang ăn 2 miếng bánh gato, 2 gói thịt bò, 2 quả ổi, 2 cốc sữa chua, và 2 túi omai thì nghe reng 1 phát. A! Anh đã trả lời rồi kìa. Anh Đạt ỏn ẻn reply “ok” và có đính kèm thêm một nụ cười man dại. Theo dự đoán của chúng tôi thì có lẽ trong đầu anh đã lập ra các phương thức tính toán, không phải S= VxT hay cái phương thức vật lý cục gạch rơi vào đầu con chó với tốc độ bao nhiêu km/h thì nó lăn quay ra sùi bọt mép; mà là phương thức 1 cốc café sữa đá + một bánh tiramisu + một con ngu = free. Có vẻ như chữ “Thùy Anh mời” có tác dụng đặc biệt hơn cả thuốc viagra, khiến cho một người có tầm cảnh giác cao thủ + trái tim sắt đá (tuy sắt hơi rỉ) như thầy Đạt cũng phải rung ra rung rinh. Vui mừng khôn xiết, vậy là anh đã hạ cố nhận lời mời của chúng mình. Con cá đang bơi tung tăng đúng hướng giăng lưới, nhưng vẫn e rằng lưới chưa đủ căng để bắt cá, cũng e rằng bắt xong niềm hoan hỉ gặt được vẫn chưa bõ cả cái năm lớp 10 chuyên hóa bị đè đầu cưỡi cổ, suốt ngày lo ngay ngáy bị kiểm tra miệng. Mà khổ lắm, không hiểu sao cứ trước giờ vật lý lại là giờ sinh, sử, địa nên cúp lớp vô tư, M.Trang + Thùy Anh lại có thú vui thanh tao là đi ăn bún đậu mắm tôm, nên nếu anh Đạt mà có nhã ý kiểm tra miệng thì ôi thôi cứ gọi là fail luôn… Ờ, cái năm lớp 10 đấy khổ lắm các bạn ạ. Anh hồi đấy còn say trò “bò lên đỉnh Olympia” . Suốt ngày khoe là được lên truyền hình mục nhắn tìm đồng đội, à, mục thí nghiệm vui. Qủa là anh không nói dối chúng tôi, anh được lên truyền hình thật, vào giờ vàng hẳn hoi. Nhưng của đáng tội, phải căng mắt lắm chúng tôi mới có thể thấy khi thì cái tay khẳng khiu vàng khè khói thuốc lá của anh xoè ra chấp chới, cố với về phía máy quay, khi thì là cái chân của anh thò ra ngoe nguẩy, lúc lại là một cái đỉnh đầu bờm xờm bù xù. Uất hận vì ước mơ vươn đến một ngôi sao không thành. Anh có một sở thích là bắt học sinh chơi trò 1 bạn lên bảng thi trả lời nhanh 5 câu hỏi. Mỗi lần mình lên bảng là lại thộn mặt mo ra “bỏ qua”, ‘’bỏ qua ‘’hết 5 câu rồi xuống ghế ngồi. Tuy rằng không dành giải điểm cao nhất nhưng cũng đoạt giải trả lời nhanh và súc tích, dễ hiểu nhất. Ờ, nói về kỉ niệm lớp 10 thì nhiều quá, kể ra không hết (kể ra một phát là lại thấy huyết áp tăng, mặt đỏ phừng phừng như gà chọi, phi tiêu đâm dao ầm ầm vào mẩu giấy ghi tên anh Đạt.) Kế hoạch tiếp theo là: thể nào anh Đạt cũng kêu gào rú rít thảm thiết khi không thấy ai ngồi đợi ở Ciao. Chúng mình không thể để anh thất vọng rồi hờn dỗi ngúng nguẩy đi về. Ô, nếu anh chưa đến thì “Ôi zời ơi anh ới anh ời, em đang ở đây rồi, anh đến đi chứ!” Nếu anh vừa đến thì “Ơ kìa, em đang ngồi trên tầng 2, anh không nhìn thấy à? Anh lên tầng 2 đi.” Nếu anh đợi 10’ rồi thì “Ôi, anh đợi bọn em một chút nhé, bọn em đến bây giờ đây.” Một lúc sau lại à ơi tiếp “Em đang đến ngay đây. Anh gọi trước nước uống đi, gọi luôn cho em một cốc café nâu đá.” Và nếu sau cốc café sữa đá ấy mà anh vẫn cố tình không nhận ra là mình bị hai thiếu nữ xinh đẹp Thăng Long kinh kì dắt mũi thì :’’ Anh à, Ciao hết chỗ rồi, chúng mình hẹn nhau ở Highland nhé anh. Anh đến với chúng em ngay đi anh’’. Bàn bạc đã hòm hòm, chúng mình tí tởn định du hí đường phố Hà Thành. Ơ thế mà kế hoạch đổ bể do một phút nông nổi của Thùy Anh đã ngoáy vào chỗ giận của mẹ Minh Trang nên cô đã lừ mắt, ừ hứ không cho Minh Trang thò nửa mông ra khỏi nhà.Thế nên cô nàng ngậm ngùi ở trong nhà một mình. Thiếu vắng cạ Thùy Anh, dường như kế hoạch không còn momentum mà chỉ lăn theo quán tính. Không biết rằng đến giây phút cuối, cá có còn bơi lội tung tăng đến Ciao nữa hay lại bị một vố khác khiến cá Đạt ngẩn ngơ như con gà mái tơ. Ai ngờ đâu anh Đạt ngây thơ và nhí nhảnh hơn mình tưởng. Nghe phong phanh thông tin từ thông tấn xã con vịt quay thì anh Đạt đến Ciao đợi từ 7h45 đến 8h25. Nhưng khổ thay anh suy nghĩ thế nào không vào trong quán ngồi mà lại ngồi vắt vẻo trên xe đứng ngoài cửa đợi. Đúng hôm trời trở lạnh, anh diện mỗi một cái áo sơ mi cắm thùng đang phấp phới tung bay theo gió. Mỗi đợt gió thét gào là anh lai sun lại * ( sun cái gì chắc là ai cũng biết ), không dám há mồm ra chửi Minh Trang, Thùy Anh tại sợ há ra nửa phát thì “môi hở, trim lạnh.” Thế mà ác thay thỉnh thoảng khách qua đường cứ nhìn đểu anh. Anh tự nhủ “Mình mà to con hơn một tí (thêm tầm 30kg), cao lớn hơn một tí (tầm 30cm) thì bố cái thằng kia cũng cóc dám nhìn đểu. Nhìn một phát là mình moi gan móc ruột nó ra, khỏi nương tay thương tiếc. Quỳ lạy van xin cũng vô ích. Này thì nhìn đểu này, nhìn đểu này bụp bụp chát chát, hự hự” Anh mơ màng vậy thôi chứ hôm nay anh để quên cục gạch đầu giường rồi, đến chó Nhật mà anh còn chẳng dám chiến đấu tay đôi chứ đừng nói là bọn choai choai Hà Nội. “Ừ thì…” anh chẹp một phát, “…thôi, nó nhìn mình cũng như nó nhìn bố nó ấy mà.” Anh ngồi một lúc ê hết cả mông thì lại có mấy chị em váy cụp váy xòe (mỗi tội hơi bựa) đi ra tưởng thằng xe ôm. ‘’ Cái mụ này, không thấy người ta đeo cái đít chai to tổ bố trên mặt đây, vung chân một phát là bao nhiêu tri thức phòi ra tung tóe ra theo, thế mà nhìn mặt mình nó dám nói là xe ôm’’. Thật ra, anh tức thì ít, mà tiếc thì nhiều. Anh tiếc rằng nếu mà là các cô em xinh tươi trẻ trung hơn một chút thì anh cũng cắn răng cắn lợi mà chở vài ba cô. Lao động không bằng lao lực. Hmhm, chán như con gián. Cá Đạt phần 3 Minh Trang + Thuỳ Anh 15’, rồi 30’, rồi 45’. Anh vẫn ngây ngô đần độn, giương cái mặt thộn ra, kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng ánh mắt anh lại ánh lên những tia sáng long lanh, hấp háy phía sau cặp mắt kiếng theo dõi các em chân dài đi trên đường. Mỗi khi có một em chân dài eo nhỏ đi qua là anh tự tét mông một phát, kêu “úi’’. Sau khi úi chà tiếc rẻ vài chục phát, anh thấy mông mình tê tê, miệng lại nhoe nhoét nước dãi ( hôm nay anh quên không đóng bỉm ). Nên anh bỗng chợt giật mình, nhận ra anh đứng ôm xe không phải mục đích ngắm gái, mà là đi giao lưu gặp gỡ học sinh nên anh nhắm mắt bóp bụng để vung tay phung phí 3 tin nhắn điện thoại gọi là nhắc nhở các em đừng cao su bắt thầy đợi. Không nhận được reply nào, xót tiền khiến anh thông minh nhận ra “hứa thật nhiều, thất hứa cũng nhiều”, anh phì ra một hơi “Trang! Em đã lừa tôi.” Thật ra lúc anh gọi cho mình ( Minh Trang ) vào hồi 8h25 phút, mình lại đang ẩn mình trong WC làm cái việc lớn, cái việc nhỏ nên không thể ỏn ẻn thỏ thẻ lừa cá, hoặc ít nhất thì cũng phải cố mà câu được 2mins di động từ cái Sim lộc phát, phát lộc của anh. Nhưng với kinh nghiệm đau thương là từng đánh rơi 2 lần cái điện thoại triple 4` vào lavabo ( nhưng không hỏng, chỉ cần vẩy vẩy nước, hong khô, thổi phù phù là lại chạy ngon), mình đành dằn lòng cho nó nằm thoi thóp trên bàn. Khi từ WC đi ra với bộ mặt thoả thuê, hạnh phúc thì bỗng chợt mắt mình nhìn thấy :’’ 1 missed call from Dat’’. Thế là trái tim ngây thơ yếu đuối của mình run rẩy, tâm hồn thánh thiện của mình chợt nhói đau, đôi chân như khuỵu xuống, mình lao thẳng đến cái di động mà choach choách nhắn tin :’’ Con lợn, anh Dat đến chỗ hẹn đấy mày ạ hố hố. Yêu thầy quá cơ. Mày có câu được cú phone nào không hè hè hè ‘’. 30s sau, ngay lập tức, cái di động của mình rung lên từng chập :’’ Ha ha ha, Tao thấy bảo anh đứng ở Ciao một mình ngượng quá’’. tôi liền tí toách :’’ Hú hú hú, cả ngày hôm nay tí nữa thì tao câu thêm đuợc con cá Sơn, nhưng con cá này không có tuyệt chiêu free của mày nên lượn mịe nó mất dáng con mụ hàng lươn rồi. Nhưng con cá này ươn, không sánh bằng cá Đạt hé hé hé’’. ….
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
Stephen Chow
Global Moderator
Hero Member
   
Karma: 0
Offline
Gender: 
Posts: 525
Tóc trắng ba ngàn trượng T2
|
Ôi trời kinh quá! Kiểu này chỉ có ấy.. thôi!
|
|
|
|
|
Logged
|
Thềm ngọc đẫm sương lạnh, Đêm khuya rét thấu chăn. Rèm thủy tinh muốn thả Ngắm trăng thu qua mành.
|
|
|
kevin
Nhóm HỌC
Newbie
Karma: 0
Offline
Posts: 26
|
Đến lúc này mới thấy lớp mình thật sự tình cảm, ai cũng quan tâm đến Dũng. Ngay cả các anh chị đã ra trường rồi cũng không quên đứa em nhỏ đang bị ốm. Trưa nay tớ đến thăm Dũng. Bước vào viện thấy bao nhiêu bệnh nhân tớ nghĩ không biết Dũng có khỏe không? Có mệt không? Nghe Đức nói mấy ngày nay Dũng không ăn được gì, lại hay bị lôn nữa...Bước vào căn phòng, cái mà tớ nhìn thấy đầu tiên là nụ cười của Dũng, nụ cười đó làm tớ bớt 1 phần lo cho Dũng. Cả buổi mấy đứa mình chỉ nói chuyện bài magic và toàn chuyện "quốc gia đại sự"...hay thật, giữa trưa rồi mà chẳng thấy đói, sáng thì chưa ăn gì (vội vàng từ quê ra thăm Dũng đấy). Dũng còn kể chuyện ngày học cấp 2 nữa, rồi có lúc tất cả cùng cười ồ lên làm mấy chị y tá giật cả mình, công nhận là vui. Cuối buổi tạm biệt Dũng ra về, gặp bố Dũng đang ngồi ngoài hành lang, tớ không thể kìm nổi xúc động khi nhìn vào bác, ánh mắt của bác chứa đầy lo lắng, Dũng biết không, bố Dũng đang rất lo cho Dũng, chỉ mong Dũng mau khỏe thôi, cố gắng lên! Đừng làm mọi người thất vọng, tất cả sẽ ở bên Dũng, cùng Dũng vượt qua tất cả ( bệnh này chuyện nhỏ, lo gì...còn thi đại học cơ mà ) cố lên...WE LOVE YOU Hi vọng sau khi khỏi bệnh Dũng đọc được những dòng chữ này và nở một nụ cười thật tươi nhé! Mọi người hãy đến bên Dũng, cùng chia sẻ với Dũng...Chúng ta là một gia đình thực sự.
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
|
knightus
|
Mình vào có người nói chuyện, Dũng bớt "lôn" hơn Tuấn nhỉ  Vừa mới post lên forum 2 đoạn clip Hội lớp năm kia, trong đó có ku Dũng cũng góp phần không nhỏ (giết được Võ Tòng cơ mà). Mọi người cùng theo dõi lại nhé  Ku Dũng & anh nói xấu nhau với anh Hoàng cùng 1 ý!
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
wil
Administrator
Hero Member
   
Karma: 0
Offline
Posts: 433
cháu ngoan bác hồ
|
Dũng ở phòng 201, số 31 Nam Ngư, khách sạn Phú nhuận.
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
oatecno
Sr. Member
  
Karma: 0
Offline
Posts: 253
Lớp trưởng T2
|
Dũng ở chỗ đấy thì tốt quá,  rộng rãi yên tĩnh. Giờ này mà ở trong bệnh viện chắc chết ngạt mất, lại hơi ồn nữa chứ!
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
|
knightus
|
Đi 1 nam 1 nữ vào đó thăm, người ta lại tưởng...  nhỉ. -- Đọc lại bài "Cá đạt", thấy thầy sắp được 10 năm ở Viện Vật lý rồi nhỉ? Khi nào rỗi em sẽ lục lại bài trong forum cũ xem còn gì không. Giờ em chẳng dám hứa trước điều gì, nhiều việc chồng chéo, thấy tâm trí mình giờ không kham nổi hết...
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
icome2kill
Nhóm HỌC
Newbie
Karma: 0
Offline
Gender: 
Posts: 9
T4 Member
|
Hôm nay thứ Ba 9/6, Nguyên và Dương vào thăm Dũng. Không như những gì tưởng tượng khi nghe Đức nói. Dũng rất tỉnh táo, đang chơi Magic với Cương và Quốc Anh. Tất cả cùng ngồi chơi tú, đủ các thể loại, từ tiến lên tới poker với mấy cái kẹo tượng trưng cho "tiền" =)). Dũng ko ăn được nhiều, ép mãi mới ăn được 1 ít mì. Nhưng tỉnh táo như vậy là tốt quá rồi. Thực sự cảm thấy vui và yên tâm hơn khi thấy Dũng như thế. Cố lên Dũng. We got your back.
|
|
|
|
« Last Edit: June 09, 2009, 11:13:50 pm by icome2kill »
|
Logged
|
|
|
|
iknow
Jr. Member

Karma: 0
Offline
Posts: 39
T2
|
Chị nhớ ra em rồi Dũng ạ.
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
|
manhj77
|
Đứa bé hồn nhiên đã ăn hết một chén cháo!
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
MrBins
Jr. Member

Karma: 0
Offline
Gender: 
Posts: 83
Quản gia T4
|
4/10/6. sẹo nhi và mình đến thăm dũng. dũng lúc đầu ít nói và có vẻ hơi mệt. sự nói chuyện nhiệt tình của mình và sẹo giúp dũng bắt đầu chém theo. hết các chủ đề về game đến bóng đá vn, thế giới, giới tính, phim với vô số câu hỏi như: " lãnh địa dạo này sao rồi. lâu lắm không vào" .... các anh T2 đến.1 lúc sau thầy cũng đến. không khí có vẻ bcs hơn với trò chơi đánh bài thổi... bằng ống mút. mình và sẹo là 2 thằng bị thổi nhưng sẹo lại không thổi. hehe. nó có vẻ giống bóng bay. hương vị dâu. thầy, bố của d với anh thắng và anh mạnh đi uống nước. câu chuyện dài lắm nhưng chỉ kể thế thôi. mình và mọi người sẽ ở bên d nhiều. d cứ phấn đấu ăn uống nhiều vào. d có câu nói hay lắm thầy à. trích" 1 tháng nay chưa td rồi, phải đợi 1 tháng 5 ngày nữa mới xong". cố gắng nhé.
|
|
|
|
« Last Edit: June 11, 2009, 10:02:27 am by MrBins »
|
Logged
|
Thích là được. Được thì mới thích.
|
|
|
|
knightus
|
Sáng thứ 4, 10.06.09: Hôm qua quên không hẹn trước với Dũng, vừa đến thì cu cậu lò dò đi chiếu xạ. Thôi thì trót lên rồi, lòng vòng ra chùa Quán Sứ (gặp Trường Minh & anh Tùng B - T1 ở đó), đi ăn sữa chua đánh đá (đắt thế!) rồi vòng về (khoảng 10h30). Ngồi nghe tán dóc, làm gì đó cũng đến tận 12h30 luôn. Hình như nghe mình nói, ai cũng nghĩ là Dũng đang nằm trên giường (sao cứ phải nghĩ đến cái giường nhỉ?!), nằm đắp chăn, vẻ mệt mỏi (kiểu ốm vặt đúng nghĩa!). Thầy bảo Dũng mạnh mẽ lắm, làm sao thế được. Dũng dùng chăn chỉ để... che, sợ anh Hoàng động thủ thôi  Dũng & anh Hoàng ba hoa chích chòe chuyện tán gái hồi cấp I, chuyện "con chó nào cắn anh Hoàng đều chết vào ngày hôm sau", chuyện chơi pháo, chuyện anh Hoàng trong đội tuyên truyền giáo dục giới tính... Thỉnh thoảng quay sang đá đểu Thanh Tùng vài câu "quân tử". Tùng bảo muốn ở đây với em Dũng cả ngày, vì ở đó điều hòa mát lạnh! (Quân tử mà thế đấy!) Mọi người đến thăm, Dũng ăn khá dần lên, nằm (trên giường) ở phòng Dũng, điều hòa 20 độ nhưng thấy ấm lòng. Hôm qua ăn được tô cháo rồi ăn thêm được mỳ là giỏi rồi! -- @ku Bin: Thế ai thổi loại nào hả ku Bin, có để thừa lại một cái để cho bọn anh đo mức "Quân tử" của anh Thành Tùng, biệt danh "đ. quân tử" không?
|
|
|
|
« Last Edit: June 12, 2009, 03:09:11 pm by knightus »
|
Logged
|
|
|
|
Stephen Chow
Global Moderator
Hero Member
   
Karma: 0
Offline
Gender: 
Posts: 525
Tóc trắng ba ngàn trượng T2
|
Sáng hôm qua biết 1 bí mật của Dũng không ngờ hắn biết kinh doanh từ bé. Không cần vốn mà đổi được cả một rổi trứng. Thảo nào hôm trước mình nt cho Dũng: SC Jun 7, 2009 9:59:50 PM: ...Anh đang lên kế hoạch kinh doanh hộp đêm đấy! D Tiger Jun 7, 2009 11:12:03 PM: OK can bao. D Tiger Jun 7, 2009 11:12:52 PM: Em lam cung. SC Jun 7,2009 11:14:30 PM: Hả? chưa ngủ à? OK! Thế Dũng muốn làm chức vụ nào? Hehe CEO hay là... D Tiger 7,2009 11:16:26PM: Chưa T Đạt vừa về em đang cố ăn tí dưa, la,f chủ tịch chứ! SC Jun 7, 2009 11:17:41 Pm: Ờ cố ăn mọt tí đi cho đỡ mệt!... Đoạn sau hơi riêng tư một chút  . Tối hôm qua thấy mấy đứa T4 nhìn thấy Durex mà mắt tròn mắt dẹt đờ đẫn cả ra. Thạch Thành, Dũng và cả ku Nghĩa cứ kêu là ghê quá mà thấy thằng bé nhuốt nước miếng suốt... Thứ 6 anh lên xem bọn T4 làm gì với mấy cái Durex nào  .
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
|
 |
|
 |
 |